Chuyện nuôi tôm – ai ngoài nhìn vô tưởng dễ, chứ người trong nghề mới hiểu…
• Bắt trúng mẻ giống yếu, thả xuống vài hôm mất xác, nhìn nhau lắc đầu. Bao nhiêu tiền giống, tiền thuê người, tiền cải tạo ao… trôi theo nước.
• Có khi thả xong 20-30 ngày, tôm bắt đầu yếu gan, dính EHP, đường ruột lỏng le. Cho ăn bài bản mà tôm chẳng lớn. Nhìn vậy thấy vừa tức vừa thương… vì rõ ràng mình làm kỹ lắm rồi mà!
• Rồi tới 30-40 ngày, tôm bị phân trắng. Bơi yếu, phân nổi lềnh bềnh, nhìn ao mà ruột gan như thắt lại.
Thật ra, bà con mình đâu sợ cực. Cực quen rồi. Chỉ sợ cực mà vẫn thất. Nhìn tôm hao, nhìn ao như bị “rút máu từng ngày” – đau lòng chứ không phải chuyện chơi.
Ai ngoài nghề nói: “Nuôi trúng là nhờ hên”. Nhưng người nuôi biết:
Hên không cứu được khi không biết phòng bệnh – không biết quan sát – không biết xử lý đúng lúc.
Nuôi tôm là chuyện vừa khoa học – vừa kinh nghiệm – vừa phải yêu nghề mới theo nổi.
Và trước khi thả, ai cũng tự nhủ:
“Ráng thêm vụ này, biết đâu tôm trúng, mình gỡ lại…”


